U-23 Việt Nam – Vinh quang của thể thao nước nhà !! [Status facebook]

Đây là bài cảm nhận của tôi về trận bán kết và chung kết của giải Asian U-23 Cup, lần đầu tiên tuyển quốc gia VN có thể đi xa đến vậy trong một giải đấu tầm châu lục với những màn trình diễn đầy thuyết phục.

Image may contain: 4 people, people smiling, people playing sport and outdoor

Bây giờ mới ngồi quỡn nói chuyện đá banh. Hôm qua dành buổi đêm cày trận Quatar – VN của đội nhà, nói chung là để đánh giá thì mình cũng không biết đánh giá vì chỉ là amateur xem bóng đá thôi mà nhất là bóng đá VN lại còn ít theo dõi nhưng mình có vài nhận xét sau :

– Khi bắt đầu xem khoảng được 15p của hiệp 1 mình đã cảm thấy có cái không khí gì đó khang khác ở cái đội U23 VN này, rất là khác so với lần cuối cùng mình xem ĐTQG VN thi đấu trong màu áo đỏ. Mãi đến gần cuối hiệp 1 mình mới lục lọi cái não cá vàng của mình để nhớ ra mình đã thấy cái cách thủ này ở đâu ra khi nghe anh Tạ Biên Cương nói là các em U23 đã được rèn luyện về kỉ luật =]] nó rất giống cách di chuyển của tuyển Đức (hay TBN gì đấy) đại khái là một chuyên gia về thủ chặt khi 5 hậu vệ di chuyển thành hàng di chuyển liên tục và không rời bỏ hàng của mình.Mình thì nhớ là Đức, đội bóng mình đã dành rất nhiều công sức tìm hiểu cũng như tình cảm hồi trước nhưng em mình lại nói “chỉ có TBN mới chơi cái trò ghi được 1 bàn rồi ùa về giữ thành chặt như vậy” nên mình cũng không rõ cái cảm giác quen quen này từ đâu ra. Mình rất thích và đề cao điều này bởi vì đó là thứ mình không thể thấy ở ĐTQG VN trước đó, trong trí nhớ của mình thì tuyển VN đã yếu còn chạy tán loạn và ham ghi bàn.

– Kết thúc hiệp 1 và bị dẫn trước 1-0, mặc dù mình đã xem trận đấu này khi đã có KQ là VN thắng rồi nhưng vẫn không khỏi bất ngờ khi bước vào hiệp 2 và các em đá tốt như vậy. Tinh thần lên hừng hực, tuyển VN đã có những pha tấn công về phía khung thành đội bạn dồn dập và thậm chí Quatar còn bị mắc lỗi ngớ ngẩn. Gọi là lỗi ngớ ngẩn vì phạt từ trong vòng 16.5m mà lại không phải penalty, sau đó rõ ràng phía Quatar bị chơi bắt đầu rối loạn khi bị VN đuổi theo sít sao dẫn đến bàn thắng thứ 2 cách bàn thắng thứ 1 của VN chưa đến 10p. Mình thấy rất rõ phía VN rõ ràng còn yếu, ở hiệp 1 chúng ta đã phải thủ sml nhưng qua hiệp 2 lại tốt như vậy lại còn là rượt đuổi tỉ số, thật đáng ngạc nhiên !!

– Lần đầu tiên mình mới thấy ng hâm mộ VN ưu ái Thủ Môn đến vậy : )))) mình nói “lần đầu tiên” trong trí nhớ của mình chứ mình chỉ là 1 con amateur về đóng bá thôi nghen. Mình nhớ nhiều năm về trc khi còn xem bóng đá thì thấy mọi người chỉ chú ý tiền vệ, trung vệ bla bla các thứ chứ ít thấy người để ý hàng thủ và đặc biệt là Thủ Môn. Mình là một người yêu thích vị trí Thủ Môn, đây là vị trí mình có thể dễ dàng nhìn ra cầu thủ chơi giỏi ra sao nhất sau đó đến hàng thủ. Mình mù tịt về dẫn bóng, ghi bàn cách nhìn nhận các vị trí thuộc hàng tấn công nên kể từ khi bắt đầu xem bóng đá từ WC rồi lan sang các giải quốc gia, mình thực sự thất vọng vì ở VN có vẻ như người ta không xem trọng hàng thủ cho lắm. Đây là lần đầu tiên, yeah, lần đầu tiên mình “đọc” ra được điều đó từ trận đấu này, hàng thủ rõ ràng đã được đầu tư rất kĩ, hàng tấn công mặc dù còn yếu và chưa có nhiều đột phá nhưng hàng thủ của VN – đặc biệt là thủ môn – thật sự rất rất giỏi. Em xứng đáng là người hùng của đội tuyển VN.

– Sự hi sinh khi ghi bàn. Yeah, đây cũng là điều rất cần thiết mà mình không thấy ở ĐTQG VN trước đây trong kí ức của mình. Vinh quang khi ghi bàn ai chả muốn nhưng đâu phải cứ mạnh ai người nấy đá là sẽ vô lưới đâu ? Các em U23 VN đã làm được 1 việc, nhường việc ghi bàn cho chân sút giỏi nhất ở trên sân lúc đó ở vị trí thuận lợi nhất lúc đó ! Yếu tố thiên thời địa lợi nhân hòa đã xuất hiện trong hiệp 2 của trận, thay vì chạy tán loạn tranh nhau ghi công thì các em đã đoàn kết và phân bổ nó. Có thể tao không ghi được bàn nhưng cả đội sẽ có bàn thắng này nên tao chuyền cho mày ! Yeah, chính là tinh thần đó ! Trước đây khi mình xem WC, ĐTQG Đức thi đấu, có những cầu thủ mà họ chẳng ghi được bàn nào nhưng mình vẫn nhìn ra được năng lực của họ, như Phillipp Lahm – đội trưởng mét 7 của tuyển Đức. Mặc dù bé nhỏ, mặc dù là hậu vệ cánh, mặc dù ít có cơ hội ghi bàn cực nhưng nhiều pha mình đã phải thốt lên là giỏi cực. Cầu thủ giỏi không nhất thiết phải là người ghi bàn nhiều nhất mà là người có thể tận dụng tốt thời cơ nhất để tìm cho bản thân lẫn đồng đội cơ hội mang lại chiến thắng.

Mình thực sự rất rất vui, vì tất cả những điều trên, lần đầu tiên mình xem một trận bóng của ĐTQG Việt Nam mà có nhiều cảm xúc và hi vọng như vậy. Giống như chương trình bình luận bóng đá đã nói, có được ngày hôm nay không phải một ngày hai ngày, nó là cả một quá trình chuyển mình thay đổi. Mặc dù ĐTQG U23 VN vẫn còn tay mơ và non nớt lắm nhưng tinh thần đó, kĩ thuật đó, lối chơi đó, tất cả đã mang lại cho mình lần nữa niềm hi vọng về tương lai ĐTQG VN thoát khỏi cái ao làng Đông Nam Á ! Nếu mà phải đánh giá thì quả thực mình nghĩ chung kết đối với U23 là rất cam go khi các em chưa thực sự mạnh mẽ nhưng ai mà biết được kì tích sẽ có thể đến với các em thì sao ? Ngóng chờ trận chung kết !

(Ngày 25-1-2018)

Image may contain: 1 person, playing a sport and standing

Chưa bước qua ngày mới, vẫn còn là ngày 27.1.2018 nên tranh thủ viết vài dòng. Hôm nay thực sự là một ngày rất là nhiều cảm xúc cho bản thân mình và toàn thể người dân VN, những người yêu bóng đá 

Trận này mình được theo dõi từ đầu trận luôn mặc dù live stream cà giựt cà tàng nhưng vẫn kịp chứng kiến khoảnh khắc Quang Hải đá vào khung thành Uzbekistan để san bằng tỉ số. Như đã nói từ trước từ khi xem trận Quatar – VN mình đã biết rằng VN khó lòng có thể vượt qua Uzbekistan nhưng đến cái lúc nhìn thấy cái mặt SVĐ Thường Châu (TQ) lần đầu tiên của hôm nay mới càng thấy tuyệt vọng. Trắng xóa một màu ! Đến đối thủ ở đâu còn khó quan sát nữa là trái bóng, hoàn toàn không thấy trái bóng lẫn đường bóng trên sân luôn. Chưa đầy 10p sau tuyệt vọng càng dâng cao khi Uzbekistan nhanh chóng ghi bàn, lúc đó mình đã nghĩ “thôi sấp mặt với nó rồi, nó giã HQ 4-1 chắc mình thua banh xác” nhưng tất cả phía sau đó là một kì tích ! Mình chưa từng xem trận banh nào mà phải dừng đấu để dọn tuyết mặt sân cả, cũng chưa từng xem trận banh nào trong điều kiện thời kiện xấu hơn thế này kể cả giải WC. Những cầu thủ Việt Nam, những người con đến từ vùng đất quanh năm nóng, phía Bắc VN cho dù có lạnh cũng không xuống đến dưới 10 độ C trừ vùng cao vùng xa mà lại có thể lì đòn như vậy. Các chàng trai đã cầm cự đến 119p, qua đến 2 hiệp phụ trong điều kiện thời tiết không hề ủng hộ cũng không quen thuộc đến lúc đó mới để lọt lưới trái thứ 2 trong một pha đá phạt. VN đã thua nhưng thua trong tư thế ngẩng cao đầu, hoàn cảnh càng khắc nghiệt mới càng khiến kết quả ngọt ngào hơn. 7h rưỡi tối mình quyết định ra đường, mình cũng lo ngại rằng đội nhà thua trước thềm chiến thắng vậy tinh thần của người hâm mộ sẽ tụt giảm nhưng không, bên ngoài kia vẫn là những trái tim nóng bỏng niềm hi vọng. Mình chở em mình, hai đứa cùng đi qua những con đường xung quanh quận 1, đi cùng một đám đông với cờ và kèn ầm ĩ. Mỗi khi đi qua một ngã tư lại có một đám đông khác cùng nhập vào, dẫn đầu là những chiếc xe 4 bánh chở theo nhiều cùng quật cờ. Mỗi khi họ dừng lại để hò reo “Việt Nam Vô Địch” , “Việt Nam Không Sao Cả” rồi tung cờ, cái giây phút mà pháo sáng đốt lên đỏ rực một khúc đường, khi mình đứng giữa rừng cờ mình đã xúc động đến rụng rời. Hồi trước mình chỉ dám mơ ước điều này khi xem WC, khi xem đội nước khác người ta ăn mừng rồi ước ao. Cuối cùng cũng có ngày mình được trải nghiệm điều đó giữa Sài Gòn. Điều gì có thể khiến nhiều con người không quen biết nhau có thể kết nối với nhau như vậy, tất cả chỉ có một điểm chung là bóng đá, là niềm tự hào màu cờ sắc áo quê hương lần đầu được đề cao như vậy bởi bạn bè các nước mà thôi. U23 đã thua rồi nhưng VN đã thắng, thắng về con người và tinh thần, thắng khi đã lấy lại được niềm tin nơi chính người VN.

P.S : Nhấn send ko kịp đã qua 28.1 =]]] Thôi không xao !!!

(Ngày 28-1-2018 – 1:00 AM)

Happy New Year (For Lee)

Hôm nay 30, hơn 1 năm kể từ lúc tôi biết anh. Yêu thương một con người luôn khó khăn hơn yêu thương một nhân vật 2D, bởi vì bạn sẽ phải chấp nhận con người đấy thay đổi theo thời gian. Tôi là một fan muộn, tôi đến sau những người khác có khi đến tận 10 năm nhưng tôi có thể tự tin tôi hiểu anh qua ngần ấy thời gian. Chúng ta đã từng có những phút giây bỡ ngỡ, tôi nói “chúng ta” bởi vì cuộc gặp gỡ định mệnh đó trong tâm tưởng của tôi cũng y hệt như khi tôi gặp một người lạ và làm quen với họ. Tôi và anh có rất nhiều khác biệt, tôi có thể nói tôi chưa bao giờ thần tượng một cá nhân ai bởi vì nó luôn phải gắn liền với một group, một team, một band,….Tôi đến với anh là lần đầu tiên, một chuyển biến vô cùng mạnh mẽ trong tôi, anh đã “cứu” tôi lúc đó và nhờ dõi theo anh, tôi vực dậy được chính mình. Tôi đã trải qua rất nhiều thời gian để học cách chấp nhận anh, một con người như anh vốn có. Sự khác biệt giữa chúng ta là vô cùng lớn, tôi chấp nhận được tất cả và chính anh “dạy” cho tôi bài học về thứ tình yêu vô điều kiện. Tôi hiểu “yêu” là khi con người ta chấp nhận nhau mọi thứ, đến nay tôi cũng quên hết những mỹ từ tôi từng dùng để ca ngợi anh thuở ban đầu rồi bởi vì anh bây giờ không giống thần tượng đâu, chỉ là một người đàn ông 38 tuổi rất bình thường mà tôi lỡ thương thôi mà tôi lại thích anh vì thế. Ngày hôm nay tôi viết điều này bởi vì tôi nhận ra, anh vừa “dạy” tôi một điều khác, một điều mà tôi nghĩ tôi hiểu vì sao bao nhiêu fan nhảy dựng lên khi thần tượng của họ làm họ thất vọng. Vì sao những thần tượng Kpop hay bị fan của họ đả kích, vì đám fan đó còn rất trẻ và họ không thể chịu đựng được việc thay đổi. Anh hôm nay đã khiến trái tim nhiệt huyết của tôi dành cho anh đập chậm lại, bởi vì tôi không nhận ra anh nữa rồi. Tôi hiểu tất cả mọi điều anh trải qua, tôi hiểu, tôi đồng cảm được, tôi biết anh đang lạc lối và tôi cũng vậy. Ngày đó anh nói anh không muốn trở thành ngôi sao vì anh không còn được tự do khi fan liên tục đòi hỏi ở anh, rằng “tôi ăn mặc vầy các bạn có thích không, tôi hẹn hò người này các bạn có đồng ý không ?”. Vâng. Rất nhiều người trong đó có tôi đã chấp nhận nó bởi vì nó là con người của anh không phải cái gì khác. Hiện tại, điều anh lo sợ trong quá khứ đã thành hiện thực, bởi vì chúng tôi, dẫu vẫn câm lặng ủng hộ nhưng trong thâm tâm đã chết đi vài tí khi thấy anh đi vào một con đường mà không hề có bản ngã của anh ở đó. Anh yêu ai, anh cùng ai, anh chia tay, anh hẹn hò, anh mặc suit hay anh mặc áo thun nhàu thì nó cũng thế cả, tôi yêu quí con người anh vì tôi hiểu cảm xúc của anh nhưng tôi không chắc vì điều đó nữa. Tôi biết anh mệt mỏi nhường nào, trầm cảm ra sao, tôi cũng biết anh thể hiện bản thân qua Joe một Joe hay khóc thì Lee cũng thế. Tôi yêu thương anh khi anh khóc nhưng tôi sợ khi anh không thể khóc được nữa. Anh bây giờ cười, lúc nào cũng cười nhưng đáy mắt không còn thứ ánh sáng như những năm về trước. Lee Pace không thể giấu cảm xúc qua đôi mắt đâu, tôi tin anh biết rõ điều đó. Việc anh thay đổi và tự hủy họa bản thân mới chính là thứ khiến chúng tôi không thể chịu đựng nổi. Tôi luôn cố tích cực khi thấy một cái gì mới ở anh bên người đó, tôi luôn HA HA HA nhưng thực tâm tôi đang cảm thấy cảm xúc hụt hẫng tột cùng. Tôi không biết liệu anh ta đang giúp anh hay hủy hoại anh nhưng tôi biết chắc anh đang tự hủy hoại mình dù không phải bằng thuốc hay trầm cảm nữa. Anh bây giờ giống hệt một con garden gnome mà anh hay đùa anh giống nó, nộm vườn đặt đâu đứng đó, cười hay mếu tùy ý chủ thương. 

– Ngày 30/12/2017 –

[Oneshot][HACF][Lee Pace] Little Things

.Little things.

Author : Time

Rating : NC-17

Genres : Mature / General

Sumary : Anh chàng người mẫu trẻ gặp gỡ một người đàn ông có ánh nhìn cuốn hút hướng về mình từ hàng ghế đầu ở sàn diễn của tuần lễ thời trang Milano. Cả hai đã trải qua tình một đêm vô cùng thỏa mãn, điều đó đã ghi lại dấu ấn sâu đậm trong anh. Sau đó anh nhận được một lời mời đặc biệt từ người đàn ông kì lạ đó, ông ta muốn anh tham gia làm tình tay ba.

.

.

.

Tuy không phải một gã trai ngoan nhưng tôi cũng chưa bao giờ “đi khách”. Tôi thường nhẫn nại chậm tiến hơn các đồng nghiệp hay tranh thủ cơ hội để hốt được khoảng lời to từ những cuộc truy hoan nóng bỏng phía sau sân khấu. Không phải vì tôi thông minh hay giữ mình hơn họ, tôi chỉ không thấy gì hấp dẫn từ những lời đề nghị khiếm nhã đó. Bị sờ mó trong lúc thử trang phục ? Chuyện bình thường. Bị gạ gẫm, yêu cầu thoát y, chụp ảnh nude, cũng thường nốt. Tôi có thể vui vẻ cười tình tứ làm hài lòng bất cứ gã nào tỏ ý ái mộ thân thể của tôi, tôi thích phô bày vẻ đẹp đó nhưng lại không thích bị sử dụng như một cái bao thịt rên la những từ vô nghĩa. Chính vì thế nên tôi mới ở đây, rèn luyện hà khắc để trở thành một người mẫu chớ không phải ngôi sao phim khiêu dâm dù tôi nghĩ là đi đóng phim cấp ba còn nhanh có tiền đồ hơn. Nói thêm về tôi một chút, tôi vào nghề khá muộn khi đã 22 tuổi, chậm hơn rất nhiều người. Tôi dành thời gian để học đại học rồi sau đó trong lúc đang lang thang suy nghĩ về đời mình ở công viên với mong muốn tìm được một công việc ý nghĩa thì…bùm…chuyện đó đã xảy ra với tôi. Người tuyển dụng của công ty đào tạo người mẫu trông thấy tôi, anh ta thét lên rằng “đây rồi” và tôi đã bắt đầu sự nghiệp trong làng mốt như thế. Tôi không có kì vọng nhiều trong nghề này nên vẫn hoạt động nó song song với công việc khác của mình là chụp ảnh. Tôi phát hiện ra sở thích đó từ sau khi tham dự vài buổi casting. Với ưu thế thân hình đẹp, cao 188cm, tôi gần như có thể tự chụp bản thân mình trong những shoot hình tập sự. Tôi làm quen với studio trong những lần casting, tiệc tùng với những anh chàng khác trong nghề chụp ảnh dần dà biến tất cả chúng thành cơ hội để tôi có thể tìm công việc khác ngoài làm mẫu. Thời gian đầu tôi chỉ tập luyện và đi diễn, hơi kém duyên nên cát-xê cũng không bao nhiêu. Đó cũng là lúc tôi nhận được những lời đề nghị hấp dẫn, những chuyến đi riêng, chiều chuộng sẽ được tiền hoặc có cơ hội thăng tiến. Tôi nhận ra cả tôi và nhiều chàng trai khác cũng đang bị nhấn chìm trong một chiếc bẫy khổng lồ. Tôi chứng kiến nhiều người trẻ hơn tôi trở nên tha hoá, bán dâm không còn gì lạ hay đáng xấu hổ. Yah, tôi không phải trai ngoan nhưng tôi không bán dâm, câu chuyện này của tôi cũng vậy.

Tên tôi là Lucas, một người Hà Lan gốc Thụy Điển. Tôi biết tiếng Đức, Hà Lan và tiếng Anh. Xếp theo thứ tự năng lực ngôn ngữ giảm dần đều nên tôi không thường xuyên sử dụng tiếng Anh mấy. 27 tuổi, tôi đã có 5 năm trong ngành mốt với hầu hết thời gian làm việc tại Milano và Paris. Tuổi thọ nghề mẫu rất ngắn, chỉ một vài năm nữa tôi sẽ thấy viễn cảnh bị ra rìa của mình. Tuy nhiên 5 năm ngắn ngủi cũng mang lại cho tôi rất nhiều trải nghiệm, nhất là cuộc sống hào nhoáng sa hoa khi khoác lên mình những bộ cánh đẹp từ các nhãn hàng hạng nhất. Tôi chọn lựa việc không đắm chìm vào hào quang trước mắt để tập trung cho nghề chụp ảnh mà tôi cố công học sau khi bắt đầu nghề mẫu. Mùa xuân năm đó khi tôi đến Milano để tham dự tuần lễ thời trang Thu-Đông của nhãn hàng Valentino, tôi đã được một nhân vật lạ lùng để mắt tới. Ông ta ngắm nhìn tôi từ hàng ghế đầu bằng ánh mắt diều hâu, tôi lướt qua ông ta vài vòng đủ để xác nhận được việc có phải mình đang bị địa không hay hoang tưởng ra. Tôi khá nhạy với những cơ may nên thường tin tưởng vào trực giác. Người tìm ra và đưa tôi vào nghề mẫu cũng nhìn tôi dữ dội như vậy vào khoảnh khắc tôi trượt patin lướt qua anh ta trong công viên ở Amsterdam. Ông ta mặc một bộ suit đen với khăn choàng to dài, áo khoác dài khoác hờ hững tưởng như không có điểm tựa lại được giữ chắc trên đôi vai rộng. Ông ta cứ ngồi đó vắt chân nhìn chăm chú về phía tôi như đã nhắm sẵn, giữa lượt nghỉ trước màn trình diễn kế tiếp tôi có trông thấy người đàn ông đó đi vào khu vực hậu cần rồi nói chuyện với một số nhân vật nổi tiếng. Lần cuối tôi thấy ông ta trong nửa buổi đầu đó là lúc ánh mắt đó lại hướng về phía tôi khi ông ta cầm điện thoại lướt ngang qua tôi trước khi về lại chỗ khách mời của mình. Lần tiếp theo tôi chắc chắn rằng ông ta chú ý đến mình, trực giác của tôi báo động rằng cần phải nhớ lấy người đó nên tôi cũng tranh thủ liếc nhìn mỗi khi có cơ hội. Người đàn ông đó tầm 40 tuổi với gương mặt nam tính cùng đôi mắt sắc sảo, mái tóc hơi xoăn. Ông ta cao, thân hình cũng gọi là hoàn hảo trong bộ suit đắt tiền. Khi đàn ông mặc suit cũng như phụ nữ mặc bikini, phải thực sự tự tin và có phong thái mới không khiến nó trở nên kệch cỡm. Ông ta dường như không trò chuyện mấy với những người ngồi cạnh mà chỉ tập trung nhìn ngắm những người mẫu lướt qua mình không rõ với mục đích gì.

Chuyện một nhân vật có tiền xuất hiện ở đây rồi tăm tia trai trẻ cũng không có gì lạ nhưng điều đó sẽ lạ khi bạn thấy ai đó quan sát bạn với vẻ mặt như vậy, bạn đã trở thành đích ngắm dù không rõ chuyện gì tiếp sẽ xảy ra. Cả buổi hôm đó tôi đánh mất sự tập trung của mình kể từ khi phát hiện ra ông ta, tâm trí tôi không thể ngừng thắc mắc mỗi khi thấy một cử động từ phía xa của người đó. Cuối buổi trình diễn khi chúng tôi cùng ra chào với nhà thiết kế chính tôi lại có dịp trở lại sân khấu, lần này tôi đứng ngay vị trí của ông ta đang ngồi. Đàn ông không thể liếc nhìn mà không bị phát hiện, đàn ông không có góc quan sát rộng như phụ nữ nên chúng tôi đã chạm mắt nhau khi tôi quay đầu. Tôi có dịp nhìn thẳng vào ông ta trong vài giây từ chiều cao của mình, ông ta vẫn ngồi đó vắt chân và khoanh tay, giữ cho mình thái độ bình thản trêu chọc đến khó hiểu. Tôi không phải một thiếu niên ngây ngô lần đầu phải giáp mặt với việc bị đàn ông thả câu nhất là trong nghề của tôi nhưng phải nói là tôi đã cực kì bất ngờ khi nhìn vào mắt ông ta. Người đàn ông đó mỉm cười khi tôi quay bước, thậm chí còn lấy cái mũ của mình áp vào lồng ngực rồi khẽ nghiêng người một chút như ra hiệu cho tôi rằng ông ta đã nhận được “lời chào hỏi” của tôi. Tim tôi bỗng loạn nhịp khi nhận được lời đáp trả đó, việc gặp một lão già dê nghe có vẻ dễ chịu hơn khi thấy một quý ông đang có ý gì đó với mình. Tôi rời khỏi sân khấu cùng các đồng nghiệp, bỏ lại những cảm xúc vừa thoáng qua ở lại phía sau lưng.

Tôi không gặp ai cả sau buổi trình diễn hôm đó. Thông thường khi bị nhắm đến bạn sẽ có cuộc gặp ngay sau đó luôn nhưng tôi không gặp ai cả. Tôi kết thúc buổi làm việc của mình, tham dự bữa tiệc tùng dành cho cả người mẫu và quan khách, trước khi tôi có thể nhận ra thì tôi đã vô thức tìm kiếm ông ta. Tôi thắc mắc chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nhưng có lẽ đó chỉ là một khoảnh khắc thăng hoa trên sàn diễn khi khán giả thực sự thích thú màn trình diễn của bạn. Tôi nhìn quanh ngắm nhìn những người đàn ông, phụ nữ trong trang phục đẹp đẽ của họ. Cầm ly rượu đi giáp vòng , tôi vừa tranh thủ chào hỏi trò chuyện vừa quan sát xem liệu còn thấy người đàn ông bí hiểm kia không. Con thú săn mồi luôn biết cách ẩn náu để chờ đợi mục tiêu của nó di chuyển vào đúng tầm ngắm, vào giây phút khi tôi rẽ lối khỏi đám đông trung tâm hội trường để di chuyển về phía cầu thang lên sảnh trên – tôi gặp lại ông ta.

Nhân vật mà tôi muốn giáp mặt thực ra đã đứng đó tự lúc nào nhưng tôi không thể thấy, tôi có hẳn chục phút để suy ngẫm về ông ta để rồi thực sự bất ngờ khi thấy nhân ảnh thực sự đang đứng trước mình trên lối đi. Tôi nhận ra mình đã bật cười vào giây phút tìm thấy mục tiêu, ông ta là mục tiêu của tôi và tôi là mục tiêu của ông ta. Người đàn ông đó cầm ly, chiếc áo khoác đã được mắc vào cánh tay mạnh mẽ xếp phía trước lần nữa lại dùng nụ cười đó mà chào tôi. Không nói một lời nào, chúng tôi nâng ly chạm vào nhau, loại linh tính nào đó của tôi mách rằng tôi không nên mở miệng cho đến khi ông ta bắt đầu trước và tôi đã đúng.

.

.

.

Tôi không tìm được gì nhiều về ông ta trên internet, ông ta không sử dụng mạng xã hội cũng không có bất kì thông tin công khai nào. Thứ duy nhất tôi tìm thấy là tên ông ta trong website một công ty về Luật mà ông ta là đối tác thân thiết. Một số đăng kí hợp pháp công khai của công ty do ông ta mở ra, còn lại là một khoảng trời mù mịt. Thời đại mà mọi thứ đều công khai trên mạng xã hội thì việc làm quen với một người không có bất kì thông tin về mạng xã hội nào cũng bí hiểm lắm thay. Tôi tặt lưỡi khi không có cơ hội được tìm hiểu ông ta một cách thầm lặng mà phải đặt những câu hỏi trực tiếp. Chúng tôi liên lạc qua email, ngoài địa chỉ thư điện tử đó ra thì ông ta không cho tôi thêm bất kì cách liên lạc nào.

Một đêm tại Milano trong khách sạn với ông ta đối với tôi như một trải nghiệm đẹp. Tôi không ngủ với ông ta vì tiền, bọn tôi hưởng thụ việc nằm cạnh nhau trò chuyện một lúc trước khi tôi thiếp đi. Ông ta thông minh, giàu kinh nghiệm, cách chia sẻ lại rất tinh tế. Ngay cả trong việc làm tình cũng rất  rạch ròi, gần gũi nhưng lại không thân cận quá. Ông ta không hôn tôi, gương mặt đó thậm chí không đờ đẫn khi lên đỉnh, lúc ấy ông ta cũng chỉ nhắm mắt thở hắt ra. Tôi khâm phục sức chịu đựng cùng phong thái của ông ta đồng thời cũng mang trong mình ý tưởng muốn thấy ông ta thực sự hưởng thụ. Sáng ra khi tôi tỉnh giấc đã thấy ông ta quần áo chỉnh tề, hành trang rất gọn và tính rời khỏi Milano ngay trưa hôm đó. Tôi hỏi ông ta vì sao cho phép tôi đến phòng khách sạn khi ngắm nhìn tấm lưng đó quay lại phía mình.

“Vì cậu muốn thế.”

Người đàn ông đó đáp như vậy, mỉm cười có chút ranh mãnh khi quay đầu. Tôi cũng bật cười, cảm giác giống như mình bị lừa ngọt xớt nhưng lại dễ chịu không chút hằn học nào. Ông ta nói như thể chỉ tôi mới muốn chuyện đó rồi ông ta ban cho tôi kĩ năng điêu luyện của ông ta.

“Ông tên gì ?”

Tôi hỏi trước khi rời khỏi đó, tôi muốn níu kéo thêm chút thời gian để lấy thông tin. Gì chứ không lẽ lại ra đi trắng tay cho dù tôi rất thoả mãn đêm qua.

“Cậu sợ tôi không liên lạc lại ? Tôi đã cho địa chỉ mail còn gì ?”

“Chuyện đó không quan trọng bằng việc tôi muốn biết tên ông. Không lẽ tôi phải hồi tưởng lại về một người không có cả tên ?”

“Cậu thấy hết tất cả mọi thứ trên người tôi lại còn sợ không thể hồi tưởng về tôi ?”

Tôi nghe vậy nhoài người về phía trước để có thể nói rõ hơn. Khoảng cách giữa chúng tôi thu hẹp lại đủ để tôi có thể ngửi được mùi nước hoa hương biển phản phất trên cổ áo sơ mi thẳng.

“Cơ thể con người về cơ bản là giống nhau, một cái tên mới làm nên nét riêng biệt của người đó.”

Ông ta nhướng mày rồi đáp lại, cái tên nghe cũng kì lạ như chính ông ta. Một người Ý với cái tên đậm chất Nga, gương mặt ông ta cũng pha trộn giữa hai dòng máu Ý và Pháp. Là người con của vùng Địa Trung Hải nhưng ông ta không có cái dáng dấp rắn rỏi rám nắng, ngược lại trông có phần thư sinh nhưng dưới lớp suit lại là một cơ thể đẹp có luyện tập với những thớ cơ tự nhiên. Thỉnh thoảng ông ta có hồi đáp thư từ qua mail cho tôi, lẽ ra tôi cũng sẽ quên béng mất chuyện đó như bao chuyện tình một đêm tôi từng trải qua nhưng ông ta lại nhắc tôi nhớ khi gửi cho tôi một lời đề nghị đi cùng ông ta đến Mỹ.

Tôi không thích dùng tiếng Anh nhiều lắm nên câu chuyện giữa tôi và Ivan cũng chỉ xoay quanh những vấn đề tôi quan tâm. Tôi thực sự lười, chúng tôi đã lôi nhau về khách sạn trước khi mở miệng tìm hiểu về nhau. Tôi luôn nghĩ rằng ông ta có phần truyền thống cho đến khi ông ta hỏi tôi muốn tham gia một màn làm tình tay ba không ? Tôi hỏi tại sao, ông ta không trả lời, chỉ hỏi lần nữa có hay là không.

“Ông có tham gia không Mr.Angelo ?”

Tôi hỏi ông ta với vẻ dè dặt, người đàn ông đã ngoài 40 mang vẻ đẹp lịch lãm quý ông trước mặt tôi chỉ khẽ gật đầu.

“Nếu không có ông thì không có tôi, ông có thể kiếm người khác. Tôi thậm chí sẵn sàng cho ông một vài số liên lạc.”

“Tôi biết cậu sẽ nói như vậy, lý lịch của cậu rất sạch sẽ mà. Cậu là tuýp người mẫu hiếm có đấy.”

Ivan tán dương tôi với một nụ cười, những ý nghĩ xấu xa trong tôi tan biến từ từ khi thấy thái độ hoà nhã đó. Tôi không biết phải làm gì với ông ta, bọn tôi cũng biết nhau được vài tháng rồi  và tôi vẫn không thể hiểu lý do ông ta đề nghị vậy. Cuối cùng tôi đành gật đầu, tôi cũng nói với Ivan – ông ta là tuýp người hiếm gặp nhất trong đời tôi.

“Tôi không bán dâm nên đừng đề nghị trả phí cho tôi. Nếu ông thực sự thích hưởng thụ đến thế thì cũng đáng kì vọng đấy.”

Ivan mỉm cười đồng thuận, ông ta sẽ trả vé máy bay cho tôi chiều đi vì ông ta mời, còn lại tôi tự lo. Dù sao tôi cũng muốn đến Mỹ chơi một chuyến, Ivan sau đó đã gửi cho tôi một email về những việc ông ta muốn tôi làm mà cụ thể là làm tình. Ông ta muốn tôi cùng tham gia một màn tay ba, có thể là vài lần nếu người thứ ba đồng ý. Trong những việc ông ta dặn dò có ghi rõ tôi ngoài việc tham gia thật kĩ phần dạo đầu và hỗ trợ trong toàn bộ quá trình thì không hôn hay fuck người kia. Kì lạ nhất là việc Ivan có vẻ như không muốn tôi tương tác gì khác với người còn lại, ông ta nói hãy nhớ kĩ và đừng làm khác đi. Tôi đoán ông ta hẳn đặc biệt yêu thích đối tác mà ông ta đem theo cùng, không, phải nói là tôi được mang theo cùng vì người ta mới đúng. Trong đầu tôi mường tượng đủ thứ về người đó. Tôi nảy sinh suy nghĩ tò mò về việc anh ta hoặc cô ta trông ra sao, tôi có thể làm gì trong giới hạn những điều ông ta đưa ra. Tuy thực sự không hiểu mục đích của Ivan cũng nhưng tôi cũng có lý do để đến đó, nếu đó là người ông ta thích ông ta sẽ để lộ những phản ứng thú vị.

Cuối cùng tôi cũng đến Mỹ, chúng tôi không ở cùng một nơi nên phải tách nhau ra. Tôi thăm thú thành phố trong khi ông ta biến mất dạng, ngay buổi tối tiếp theo ở Mỹ, ông ta gọi cho tôi bảo tôi hãy đến khách sạn chỗ ông ta. Tôi cầm theo túi xách đến chỗ hẹn, cảm thấy buồn cười vì đi làm tình mà phải trịnh trọng như vậy. Tôi mang theo một bộ quần áo, khăn tắm, tất nhiên không thể thiếu “dụng cụ hành nghề” là gel và condom. Tôi còn mang theo dư cả một ống thuốc bơm để làm sạch bên trong, lần trước tôi ngủ với ông ta cũng phải ghé mua nó trong hiệu thuốc. Ông ta là loại trầm tĩnh kiên nhẫn chứ không vồ vập nên bọn tôi đã tận hưởng một đêm hết sức thoả mãn và thoải mái không có sự cố gì. Tôi cho tất cả vào túi đeo ngang người rồi bắt taxi đi tới chỗ hẹn, khi tôi đến nơi bước vô phòng chỉ có mỗi ông ta. Ivan đứng hút thuốc ngoài lan can lộng gió ở tầng 9, trong phòng không có đèn đóm gì tối một mảng chỉ có ánh sáng đô thị phía ngoài rọi vào nhập nhoạng. Tôi buông túi đến cạnh ông ta, thực muốn làm gì đó dạo đầu thân mật nhưng ông ta xa cách đến nỗi nhìn cái dáng sau lưng thôi cũng e ngại.

“Trông ông cô đơn quá vậy ? Có một mình ông thôi à ?”

Tôi mở lời đánh tan cái không khí ảm đạm ở đây, Ivan rít hơi thuốc cuối dụi vào cái gạt tàng cầm theo rồi gác một chân lên đứng tựa hẳn vào lan can, tì hai khuỷu tay nhìn ra ngoài khoảng trời rộng.

“Cậu ta đến sau, trong lúc đó cậu cứ tự nhiên dùng phòng tắm. Tôi không muốn phải đợi cả hai cùng chuẩn bị trong khi tôi quá rảnh và đã sẵn sàng.”

“Vậy tôi xin phép.”

Tôi mỉm cười ngọt ngào, quay gót vào phòng tắm để chuẩn bị trước. Tôi ở trong đó cũng khoảng 20p cho tất cả các công đoạn rồi choàng lên người cái áo choàng tắm, khi tôi ra ngoài được vài phút thì có người gõ cửa. Ivan rời khỏi cái ghế của ông ta, áo sơ-mi đã tháo hẳn ra ngoài lưng quần, ông ta không hút thuốc nữa mà ngồi uống nước lọc chắc để súc tẩy cái mùi thuốc trong miệng. Tôi quay lưng ra cửa nên không thể thấy khách, tôi gần như chỉ quay lại khi người đó lên tiếng chào tôi. Ivan đi cạnh để giới thiệu tôi với người đàn ông đó. Cuối cùng tôi cũng được thấy người đã gây cho tôi bao tò mò. Đối phương ở trước mắt là một anh chàng đứng tuổi, tôi đoán họ sàng tuổi nhau khi trông thấy khóe mắt anh ta có nhiều nếp nhăn. Người đó có bộ râu rậm, cặp kính với gọng kim loại gác trên sống mũi cao. Một cái mũi hoàn hảo giữa đôi mắt sắc xanh lá trông buồn bã nhưng có nét mị hoặc, nụ cười xã giao hiện trên môi cũng rất gợi tình. Tôi từng nghĩ rằng người Ivan chú ý hẳn phải thế nào đến khi gặp tôi chẳng thể ngăn được ngạc nhiên khi thấy anh ta già ngắc. Tôi chỉ mới 27 tuổi nhưng người trước mặt chắc chắn là trung niên, chưa kể trông còn rất là dừ so với Ivan. Giọng anh ta không tính là cao nhưng nó rất thanh, nhẹ nhàng, chiều cao của anh ta cũng thật đáng kinh ngạc. Tuy cao như thế nhưng đứng cạnh lại không có cảm giác thô lỗ, với chút ấn tượng đầu tiên như thế tôi càng muốn tiến tới để khám phá con người đã khiến một gã như Ivan phải bày ra trò này.

“Tôi dùng phòng tắm một chút nhé.”

Người mới đến mỉm cười, tự giới thiệu mình là Joe.  Sau khi tháo bỏ chiếc áo khoác blazer màu xanh dương đậm của mình vắt lên sofa, anh ta xin phép rồi chỉ về phía phòng tắm. Anh ta trông có vẻ lúng túng một chút khi thấy tôi, tôi đoán là anh ta cũng chưa chuẩn bị gì dù đã biết là sẽ để đến đây để hưởng thụ chuyện kì lạ này. Ivan nhìn theo dáng người kia, ông ta treo túi và áo khoác của người mới đến lên cây mắc áo rồi cũng tự mình cởi bớt những chiếc cúc áo phía trên gần cổ. Thái độ của Ivan tĩnh lại hẳn từ khi Joe xuất hiện, sự tĩnh lặng của ông ta đã xuống đến mức tôi thấy nặng nề theo. Joe trái ngược với tôi, anh ta không ở trong đó lâu và khi bước ra cũng còn mặc trên người bộ quần áo giống với Ivan, sơ-mi và quần tây đã thả áo khỏi quần. Chúng tôi nhìn nhau rồi tôi quyết định sẽ hành động trước với Joe khi Ivan cứ ngồi trên cái ghế của ông ta như chờ đợi. Joe và tôi đựng cạnh bên mép giường, chúng tôi ôm nhau, bắt đầu mơn trớn nhau, anh ta tỏ ra là một người khá nghề trong việc ngủ với người lạ nhưng hành động vẫn có chút gì đó hơi rụt rè. Khi Joe tỏ ý muốn hôn tôi để mọi việc dễ dàng hơn tôi đã đẩy đầu mình sang hướng khác vì nhớ lời dặn của Ivan. Tôi đã đúng khi làm như thế, khi môi tôi nghiêng qua hôn vào xương gò má Joe tôi thấy đôi mắt Ivan quan sát tôi. Ông ta nhìn tôi chằm chằm giống hệt cái hôm ông ta ngồi ở ghế hàng đầu nhìn về phía tôi. Đôi mắt xanh nhạt trong veo đó có gì đó dữ dội, uy hiếp nhìn theo mọi cử động của tôi. Joe không biết chuyện xảy ra giữa tôi và Ivan phía sau lưng anh ta, Joe vịn vào eo tôi, một tay luồn vào ngực áo để mở lướt dần chạm đến tận thắt lưng vải. Tôi không từ chối điều đó, vùi mặt vào hõm cổ anh ta tôi cảm nhận được thứ mùi hương dịu nhẹ trên cơ thể anh ta. Mang tai, tóc, cổ áo, thơm nhẹ quyến rũ, tôi không để Joe hôn tôi nên anh ta tập trung vào những chuyện khác khi bàn tay đã kịp luồn xuống dưới chạm vào chỗ kín của tôi. Ivan vẫn ngồi yên bất động khi tôi chúng tôi ngồi xuống giường, tận cái lúc tôi dùng sức lật Joe xuống nệm để cởi thắt lưng quần anh ta thì ông ta mới đứng dậy.

Ivan tham gia để kéo nửa thân trên của Joe về phía ông ta, tay ông ta lập tức dành lấy quyền được cởi những cái cúc áo nhỏ bé vướng víu trên chiếc áo sơ-mi xanh pastel. Thân người Joe đã nằm dọc trên nệm với phần trên đang được Ivan ôm lấy để hôn và phần dưới là của tôi. Anh ta co hai chân ép đầu gối trước mặt tôi, bận bịu với việc hôn môi với Ivan. Động thái của Ivan làm tôi bất ngờ, ông ta không những hôn còn quặp tay quanh cổ người kia để giữ chặt đồng thời vuốt ve ngực Joe. Khi nửa thân trên của Joe hoàn toàn trần trụi, ông ta trườn tay xuống gỡ thắt lưng quần của Joe. Ivan nhìn tôi như muốn nói rằng tôi hãy lo phần ông ta chừa cho, cũng vừa hay tôi muốn thử chuyện đó. Tôi dùng tay kéo từ thắt lưng để tuột chiếc quần cùng với quần lót của Joe, đôi chân dài đó hiện ra hấp dẫn cùng với “thằng nhỏ” trắng trẻo nằm ngủ yên. Bàn tay Ivan trườn xuống cầm lấy nó trong lúc ông ta vẫn giữ Joe để hôn rồi đặt nó vào miệng tôi. Bởi vì anh ta không tắm nên trên cơ thể vẫn còn nguyên cái mùi cả một dài làm việc, mùi cơ thể riêng biệt. Tôi không cho rằng nó khó chịu nhưng thực sự khác biệt với việc tôi làm tình với Ivan khi cả hai đã thơm phức mùi dầu tắm. Tôi ghét cái việc cảm thấy bản thân dần hưởng thụ việc này, đây là lần đầu tôi tham gia tay ba nhưng Joe quả thật quyến rũ khi đã trút bỏ quần áo, cho dù trông anh ta thực sự già. Anh ta luôn vuốt ve tôi khi có cơ hội, vài lần còn định quay đầu blowjob cho tôi nhưng tất cả đều bị chặn lại bởi sự ích kỷ của Ivan. Người đàn ông đó lôi kéo Joe liên tục, không để môi anh ta có thời gian hở ra. Tôi sau khi blowjob cho Joe thì được anh ta dùng tay vuốt ve lại trong khi miệng anh ta còn bận chăm sóc cho chủ nhân của hôm nay. Ivan thực sự lười và độc đoán, ông ta gần như chỉ tương tác với Joe đồng thời cũng chỉ muốn tiếp xúc với mình Joe. Ông ta để tôi chuẩn bị dạo đầu mọi thứ cho Joe nhưng tôi muốn làm gì đó thân mật với Ivan đều bị chặn lại. Ông ta nhất quyết không tương tác ở phần môi hay mặt, thậm chí không muốn tôi rúc đầu vào phần cổ ông ta. Về phần Joe, anh ta hoàn toàn không biết về những gì đã xảy ra nên chỉ tập trung tận hưởng những gì cả tôi và ông ta mang lại. Ivan đáp lại Joe bằng cả việc blowjob, ông ta chỉ thỉnh thoảng nghía sang tôi để điều chỉnh tư thế cho thuận lợi. Cao trào đến khi Ivan đã sẵn sàng để vào trong ai đó, chúng tôi có hai người nhưng ông ta đã chọn Joe khi kéo anh ta dậy để ngồi lên ông ta trong tư thế cao bồi. Ivan lót gối ngồi tựa lưng vào thành giường, ra hiệu cho tôi phụ kéo Joe về phía ông ta.

“Giữ anh ta.”

Ivan đã không nói gì kể từ đầu trận nhưng đã nói tôi giữ Joe để anh ta khỏi lật nhào khỏi giường khi trèo lên. Sự có mặt của tôi giống như là thừa thãi từ lúc ông ta bắt đầu nắc vào trong Joe, tôi chỉ có một nhiệm vụ duy nhất là blowjob cho anh ta đến mỏi mồm. Joe bị kích thích đến cực độ, anh ta nhắm mắt rên rỉ thở gấp, việc đó có tác động đến Ivan khi tôi nghe thấy nhịp thở hỗn loạn của ông ta. Vì tôi thấy thích Ivan, tôi vẫn nghiêng về phía ông ta hơn nên đã tranh thủ chơi một trò hơi bẩn khi ông ta đổi tư thế. “Ass to mouth”, trò mà bất kì thằng đàn ông gay nào cũng thích khi thấy. Tôi kề miệng ngay điểm giữa dương vật Ivan và lỗ của người kia, hễ ông ta rút ra thì ngậm vào. Tôi đã bỏ qua việc nó mất vệ sinh, chỉ muốn khiến Ivan bất ngờ. Ông ta đã nhướng mày nhìn tôi, tôi biết tôi đã thành công nên tận lực làm việc đó trong lúc phụ vuốt ve dương vật của người kia. Được một lúc ông ta đổ sập lên người Joe để hoàn tất những cú đâm mãnh liệt rồi lật ngửa anh ta lại. Joe chới với trong việc làm tình, anh ta rời tay khỏi tôi để ôm lấy Ivan khi ông ta đẩy sâu hơn, mạnh hơn. Joe là một gã ồn ào trên giường nhưng không sao tôi thấy nó có tác dụng tốt, ít ra Ivan cảm thấy thích điều đó. Tôi chính thức là một người thừa nên đã bỏ vào trong phòng tắm trước để súc miệng và tắm, tôi cá là họ cũng không quan tâm đến tôi nữa đâu. Tôi nhớ lại những gì mình đã thấy trong lúc tắm, cái cách Ivan vuốt ve, cách ông ta bóp ngực và mông Joe, cả cách ông ta hôn và nuốt nước bọt từ người kia cũng khiến tôi nóng rần. Tôi mường tượng lại tất cả cùng với cả dư vị của cả hai trong miệng rồi nuốt nước bọt liên tục trong khi vuốt mạnh tay trên cậu em của chính mình. Bên dưới tôi nổ tung khi tôi nhớ lại lúc chiếc lưỡi ông ta lướt trên đỉnh dương vật Joe, ông ta thật điêu luyện. Tôi đã tự xử trong phòng tắm đến khi bắn ra trong cabin với việc nhớ lại những hình ảnh vừa xảy ra trên giường rồi xối nước dội đi. Thật tệ hại, tham gia một màn làm tình tay ba rồi phải ở ngoài cuộc nhưng tôi vẫn không thấy oán hận bởi vì tôi đã có cái tôi muốn – biểu cảm của Ivan.

Tôi bước ra ngoài thì họ đã xong xuôi, hai người đó đang nằm nghiêng đối mặt vào nhau để nói chuyện gì đó. Kể cả khi tôi có bước ra ngoài, đi lại trong phòng để lấy lại quần áo của mình thì Ivan cũng không bận tâm. Ông ta nằm đó, đặt một tay lên đùi Joe, lướt tay vuốt ve làn da với lớp lông nâu sáng màu như tóc anh ta. Không chỉ trò chuyện thầm thì họ còn cười với nhau, tôi chỉ lén liếc mắt nhìn vì nếu tôi tập trung quan sát thì ông ta sẽ dừng mọi thứ lại. Tôi muốn có thời gian để quan sát Ivan, tuy đã bỏ qua vẻ mặt của ông ta lúc lên đỉnh nhưng tôi biết tôi không lỗ khi chứng kiến thứ còn tuyệt vời hơn thế. Ông ta vuốt từ đùi lên bắp tay Joe rồi dừng lại ở gò má anh ta, Ivan đã kéo Joe lại để hôn, còn dây dưa nụ hôn đó lên trán và cả tóc của anh ta. Nụ cười của Ivan lúc đó, thứ tôi không thể quên được cho đến nhiều năm sau đó. Ông ta cười nhẹ, khóe môi cong cong, hàng mi dài cũng khẽ khép khi ông ta hôn Joe, người đàn ông đó thực sự dịu dàng khi bên người tình của mình. Cái cách mà ông ta quan tâm, âu yếm anh ta vẫn đeo bám lấy tôi, giúp tôi thỏa mãn mộng tưởng về người đàn ông đó. Joe nằm sấp trên giường rồi thiếp ngủ đi, Ivan nằm với anh ta rồi ra hiệu cho tôi có thể ở lại đợi cho đến khi ông ta có sức rời khỏi giường. Tầm nửa tiếng sau khi tôi ngồi nghịch điện thoại ở ghế ngoài lan can thì ông ta cũng xong phần tắm rửa rồi bước ra ngoài đó để lau đầu tóc, lần này ông ta khỏa thân bên dưới chiếc áo choàng tắm hệt như tôi lúc đầu còn tôi đã đầy đủ y phục.

“Cám ơn cậu về hôm nay, tôi có thể mời cậu một bữa với chúng tôi không ?”

Ivan mở lời bắt chuyện gợi ý về việc dùng bữa tối với ông ta và Joe sau khi Joe tỉnh dậy nhưng tôi biết đó chỉ là cái cớ. Ông ta cảm thấy áy náy khi không thể trả công cho tôi sòng phẳng giống như thuê một gã trai bao ấy mà.

“Không cần đâu, tôi thấy mình sẽ thành kì đà cản mũi ông nên tốt nhất là đợi ông về Châu Âu rồi chúng ta có thể gặp lại nhau.”

Ivan im lặng khi tôi nói như vậy, ông ta ngồi ở ghế đối diện với mái tóc vẫn còn ướt, gương mặt lại rơi vào trạng thái tĩnh như đang suy nghĩ. Ông ta không muốn gặp lại tôi lần nữa, tôi cá như vậy nhưng tôi sao có thể buông tha nhanh như vậy được.

“Ông thích Joe đúng không ?”

Chuyện đó quá rõ ràng, Ivan không trả lời, tôi lại hỏi câu tiếp anh ta là gì với ông và Ivan đáp lại họ chỉ là bạn làm ăn. Thể loại bạn làm ăn nào lại như thế !? Tôi biết Ivan đang cố gắng né tránh chủ đề này nhưng tôi đã nắm được thóp của ông ta nên cứ thế lấn tới. Ivan ngoài việc cười khen tôi láu cá vẫn không hồi đáp cái gì cụ thể. Ông ta không sẵn sàng chia sẻ về lý do của ngày hôm nay cho dù hai người họ không có tôi vẫn làm tình tốt, cũng không sẵn sàng nói về tình cảm của ông ta dành cho Joe dù cả tôi lẫn ông ta đều có câu trả lời. Tôi ngắm nhìn Ivan dưới ánh đèn lan can, gương mặt nghiêm nghị đó trông càng đẹp khi đôi mắt ông ta cứ mông lung lạc trong những cảm xúc trầm lắng. Cuối cùng tôi đưa ra một lời đề nghị nhỏ, khi Joe còn đang ngủ tôi muốn được trả công ngay ở đây như vậy ông ta sẽ không cần gặp lại tôi nữa.

“Tôi hôn ông nhé ?”

“Cậu thực sự muốn trả công bèo như thế ?”

Ivan bật cười nói về đề nghị trước đó của tôi, ông ta ngại hôn đến vậy sao ? Tôi quan sát thái độ ông ta qua đôi mắt rồi hỏi bâng quơ về lý do lúc ấy ông ta chọn tôi. Ivan bất ngờ nhìn tôi rồi nheo mắt bảo “chính cậu chọn tôi”. Ông ta nói ông ta chú ý vì tôi là người gốc Thụy Điển có nét bắc âu rất mạnh mẽ cho dù đêm hôm ấy tôi nằm dưới ông ta.

“Đôi mắt cậu rất cương nghị, nó không tầm thường.”

Ivan đánh giá tôi qua cách tôi bước đi và cách tôi nhìn khán giả, tôi không mỉm cười cũng không nhìn lung tung, tôi tập trung về phía trước nhìn như có mục tiêu rõ ràng để bước tới. Tôi phô diễn vẻ đẹp của mình cùng sự chuyên nghiệp, với chiều cao hoàn hảo, tôi gần như đã có tất cả mọi thứ khi bước lên sàn diễn. Ông ta nói khi đó ông ta chỉ nhìn, chính tôi đã chọn ông ta rồi ra tín hiệu, cũng chính tôi bước tới cụng ly với ông ta. Ivan nói mà không biết, cái cách ông ta quan sát như diều hâu khiến tôi nghĩ tôi đã thành con mồi tầm của ông ta.

“Tôi muốn hôn ông, ông không cần trả công tôi thêm nữa.”

Tôi lập lại yêu cầu đó khi mắt đã nhìn chằm chằm vào khóe môi thi thoảng hé ra mỉm cười của ông ta. Ivan chần chừ một lúc rồi cũng khẽ gật đầu, ông ta không nói thêm gì nữa mà chỉ ngồi đợi tôi đứng lên rời khỏi ghế tiến về phía ông ta. Tôi cuối cùng cũng đã được phép chạm vào bờ môi đó, khoảnh khắc khi tôi cố đẩy lưỡi vào trong tôi nhận thấy dư vị kì lạ the the của kẹo ngậm nhưng điều đó cũng không ngăn được tôi. Bàn tay tôi đã tranh thủ lướt xuống vuốt ve cần cổ, luồn vào trong ngực áo vuốt ve ông ta. Khi thấy Ivan không kháng cự, tôi đã để bản thân mình đi xa hơn khi hôn sâu rồi lần mò xuống cổ. Ông ta chỉ đẩy tôi ra khi tôi muốn mút mạnh trên cổ ông ta, nó sẽ để lại dấu ấn và điều đó không hay ho tí nào, tôi đoán ông ta nghĩ vậy.

“Ông đã ngậm cái gì đấy, nó the quá.”

“Kẹo ngậm chống ho.”

Tôi bật cười khi kéo ghế ngồi cạnh ông ta, Ivan chỉnh đốn lại chiếc áo choàng tắm, tôi cứ thế tranh thủ nhìn thốc vào bên trong để thấy thằng nhỏ của ông ta lấp ló. Đối với tôi điều đó còn khiêu gợi hơn cả khi thấy ông ta hoàn toàn trần trụi nữa.

“Ông bị ho à ? Thật lạ lùng khi thấy một người như ông đổ bệnh đó.”

“Tôi không thể bệnh sao ? Cũng là con người thôi mà.”

« Nhưng mà trông ông khác lắm, tôi không hình dung được việc ông bị bệnh ha ha… »

« Kẹo ngậm đó giúp sát trùng họng còn thơm miệng, cậu nghĩ tôi thế nào để có thể luôn sẵn sàng hôn cậu nếu không có nó vậy ? »

Ông ta hỏi lại một câu cắc cớ, tôi cảm thấy vui vẻ khi cuối cùng lại có thể trò chuyện với Ivan theo cách hài hước như thế. Bọn tôi ngồi đó một lúc trước khi ông ta vào trong để thay quần áo và kêu Joe tỉnh dậy. Ông ta đã cho tôi điều tôi muốn rồi lại ngó lơ tôi nhưng không sao cả tôi đã sẵn sàng rời khỏi đây. Thứ cuối cùng tôi thấy trước khi rời đi là cảnh Ivan gọi Joe dậy với tất cả sự quan tâm của ông ta, Ivan cúi người thì thầm nhẹ vào tai người kia để kêu anh ta thoát khỏi giấc ngủ. Cửa phòng đóng lại, tôi ra về với tất cả những kí ức đẹp mà cũng kì quặc đó. Sau này khi tôi kể lại nó với người khác dù không nói tên ai cũng bảo tôi là thằng dở hơi khi có thể thỏa mãn với chỉ những thứ như vậy. Cho dù tôi bị ra rìa nhưng tôi không cảm thấy họ thô lỗ với tôi, nhất là Ivan, ông ta thật lạ lùng. Tôi luôn nghĩ là tôi hiểu ông ta phần nào đó, khi về nhà tôi có tìm kiếm về Joe chỉ với một cái tên và ít thông tin ít ỏi tôi lấy được từ Ivan.

Cám ơn trời vì tôi đã mò ra được mạng xã hội mà anh ta tham gia để theo dõi, cuối cùng vài năm sau đó Joe đã trở thành người vợ hợp pháp tiếp theo của Ivan. Vì sao tôi biết điều đó ư ? Ivan đã đeo nhẫn cưới trong cái hôm ngủ cùng tôi nhưng không đeo nó vào hôm chúng tôi ở cùng Joe. Tôi cũng không nghĩ ông ta sẽ giấu diếm với Joe nhưng ít ra thì ông ta đã né tránh nó khi tỏ ra yêu thích Joe thật sự.

“Tonight please just talk about my Joe.”

“My love, he’s spotlight. Thank you all for wishes.”

Ivan đã nói như thế trong đoạn video trực tiếp Joe quay vào lễ cưới đơn sơ của họ ở trên bãi biển nơi họ đi nghỉ mát cùng nhau. Tôi cảm thấy thỏa mãn như thể mình đã hiểu hết mọi sự từ ông ta vậy, tôi vẫn còn giữ email của ông ta, hộp mail đó đã im lặng vài năm rồi nhưng biết đâu một lúc nào đó ông ta sẽ trả lời – tôi còn chưa đòi nốt bữa tối của mình mà.

Ngày 17/10/2017

Mình không chỉ là Loser trong cuộc đời, mà còn luôn là Loser trong các mối quan hệ. Bỗng một ngày mình nhận ra mình cô đơn đến mức nào, mình có thể khóc hàng tiếng đồng hồ từ sáng đến tối. Mình ghét cái cảm giác bị trói chặt tay chân vào một chỗ rồi phải cảm nhận ý muốn của người khác để cảm thông cho họ nhưng không ai muốn cảm thông cho mình. Từ hồi bé mình đã luôn là đứa Loser vì mình không thể giận ai, mình chỉ toàn bị ép vô thế phải thua cuộc mà ra đi. Vì sao mình dùng từ “thua cuộc” ? Vì người khác luôn bắt mình chấp nhận cái mà họ bày ra, kể cả với mẹ mình cũng vậy. Mình luôn là cái đứa hiểu cho người khác xong tự ngược đãi bản thân mình, lo lắng cho người khác để làm gì trong khi bản thân mình phải cố gắng Fine từ ngày này qua tháng nọ. Mình sợ hãi cô đơn và bóng tối quá, sợ cả sự im lặng nhưng lại chẳng thể rời khỏi chỗ lao ra ngoài kia tìm kiếm những người mình chưa gặp. Mình sợ phải dành thời gian để xây dựng, để bắt đầu một thứ gì đó xong nó phát triển rồi cuối cùng vẫn chỉ có bản thân mình trân trọng nó. Tại sao ko ai muốn trân trọng mối quan hệ với mình ? Vì nó không có giá trị. Loser là một đứa như thế. Nó cần người khác còn người khác thì có nó thêm vui không có nó Trái Đất vẫn quay đều.

[Status facebook] Lee Pace và chuyện “bới móc” đời tư.

Dự định viết cho anh – idol của tôi rất nhiều lần rồi mà chả biết viết gì, thôi hôm nay mở đầu bằng một cái status hiếm hoi và nghiêm túc nói về anh sau một chặng đường dài từ tháng 12/2016 đến giờ.

.

Tự dưng ngồi nghĩ về chuyện “bới móc” : )))) chắc nhiều đứa cho rằng mình bới móc chuyện về Lee nên mới cảm thấy mình là kiểu người đáng khinh nhể : )))) Thực tế mình thấy những gì mình biết mình giữ nó lại trong lòng, chia sẻ với những người thực sự muốn tìm hiểu Lee ở nhiều khía cạnh cả xấu lẫn đẹp còn hơn ối kẻ mồm miệng bảo rằng “tau ko quan tâm cái kiểu như mày đâu” nhưng mang một cái nhìn đầy phán xét, ác ý : )))) Con người mà chứ có phải thánh nhân đâu mà thanh tao thoát tục tứ bề đẹp đẽ ? Lee có những điểm đẹp, sáng ngời, tài năng, sự tử tế, lòng nhân hậu thì cũng có những mặt trái như nerd, xuề xòa, thích ba cái dị dị, không có vợ con gì, thích đàn ông. Mình tìm hiểu, quan sát, để ý từng cái nhỏ nhặt nhất của anh ta không phải vì mình thích bới móc, đơn giản vì mình muốn hiểu con người của anh ta. Thứ khiến mình yêu thích Lee không phải là mấy bộ quần áo là lượt khi đi sự kiện, cũng không chỉ dừng lại ở diễn xuất hay tài năng của anh ta. Càng không phải thứ anh ta show ra ở đám đông với vẻ mặt tươi cười, cử chỉ dễ thương đáp lại fan hâm mộ. Mình yêu thích những lúc Lee bình dị trong bộ quần áo khiến anh ta thoải mái, những lúc anh ta kể về nỗi buồn trăn trở hay lúc căng thẳng đến gần như trầm cảm khi tự ngồi nhìn mình trong gương cắn móng tay bật máu. Mình yêu thích Lee vì anh ta gần gũi với mình như thế, mình biết anh ta cũng chỉ là con người với đầy đủ những cung bậc cảm xúc. Giãy nảy lên khi người ta nói Lee là gay không phải tôn trọng anh ta đâu, chỉ là đang chối bỏ phán xét thứ gì đó. Mấy bạn, nhất là mấy bạn TQ cho rằng Lee không hợp với hình ảnh một chàng gay chứ gì ? Ừ mấy bạn cứ tiếp tục rêu rao về sự cao thượng của bản thân đi, mấy bạn chỉ thích nhìn một Lee Pace trên bề nổi thì cứ nhìn. Lee từng nói đời tư của anh ta chán lắm, đúng là nó chán thật đấy quanh đi quẩn lại chỉ có thế, một thằng nerd thì có gì chứ ? Nhưng đó mới chính là anh ta, không phải muôn vàn bộ mặt anh ta show ra trên sân khấu. Liệu mấy bạn cho rằng bản thân yêu thương support anh ta có sẵn sàng đón nhận tất cả những gì nguyên sơ, nhân bản nhất, những gì thuộc về con người riêng của anh ta không ? Tuy nhiên mình cũng không ủng hộ chuyện bới móc giống như mấy cái topic trên DATA LOUGE đầy rẫy về xu hướng tính dục của Lee từ tận 2001 đến bây giờ. Bạn chỉ nên quan sát rồi để đó, dùng nó làm tư liệu khách quan cho bản thân bạn thôi rồi lựa chọn có tiếp tục theo anh ta hay không. Gần đây mình đọc được vài comment của những bà chị theo Lee từ 2004 rồi nói rằng các chị mới hiểu Lee và là fan chân chính : )))) Vâng tui đến sau, tui chỉ mới biết anh ta gần 1 năm nhưng cái tui thấy bây giờ, khi Lee đã 38 tuổi nó khác hẳn các chị : )))) Tui thấy Lee đã không còn sợ sệt giấu diếm và ra vẻ như xưa, thời gian cũng đã chứng minh chuyện đó, anh ta chọn con đường đó, anh ta đã trưởng thành như thế. Mười mấy năm sự nghiệp của Lee cùng những bước đi thăng trầm, tui đến sau nhưng tui tự tin tui có thể nhìn thấy cũng toàn vẹn như bao năm của các chị : ))))))

Gần đây khi cơn trầm cảm của tôi quay trở lại với hình dạng mới tăng cấp hơn cũ, với panic attack, với những lúc trầm mình trong bão tố đen đặc trong tâm trí. Tôi nghĩ là tôi đã quên cả Lee cùng những gì đẹp nhất khi anh giúp tôi vượt qua lần trầm cảm trước đầy sóng gió. Tôi sợ hãi việc mình sẽ quên tất cả cũng nhanh như cách tâm trí tôi dùng đòn xóa bỏ những thứ tiêu cực với tôi rồi chỉ để lại trống rỗng nhưng rồi tôi tĩnh tâm lại và nhìn lại Lee. Tôi nhớ lại những khi đọc interview và gần như chỉ chú ý đến những cảm xúc riêng tư của anh, tôi biết rằng anh ta cũng như tôi. Có lẽ là tự cao quá khi tui cho rằng tui cũng hiểu một con người xa lạ như Lee chỉ qua những gì anh ta nói, cách anh ta tâm sự hay cách anh ta nhìn. Nhưng quả thực việc rằng việc có 1 ai đó cũng giống mình, đồng hành cùng mình, cũng trải qua những thứ như vậy và trên hết sự cô đơn, tui cảm thấy được an ủi rất nhiều. Cám ơn anh, Lee. Anh là cây đèn bão mà tôi mang theo trong TG của trầm cảm. Gần đây tôi cứ nghĩ nó có dạng gì, thật may mắn là tôi vẫn mang theo anh bên mình trong TG đó.

4/10/2017 – dành cho anh.

Không đề.

Buồn quá nhưng chẳng muốn đăng một status nào cả vì facebook sẽ hiển thị cho những người mình không muốn thấy xem. Đành chọn cái kho hàng cũ rích này trút vài dòng. Mình ghét việc cảm thấy bản thân không có giá trị gì với người khác, tệ hơn cả là mình luôn tin tưởng vô điều kiện rồi bị phá nát niềm tin đó. Uớc gì cứ ngu ngơ hoặc vô cùng ích kỷ chỉ thích sống một mình sẽ đỡ phải quan tâm để ý đến người khác. Uớc gì mình không sợ cô đơn, không sợ bóng đêm của trầm cảm phía sau. Uớc gì mình luôn có thể mạnh mẽ chống chịu tất cả những cảm xúc tiêu cực. Hôm nay mình chọn ra đi, mình chẳng muốn contact nhưng lại vô cùng sợ hãi, muốn một ai đó có thể tìm thấy mình. Chọn đối mặt xong đau thì vẫn cứ đau vô cùng dù mình tự chọn như thế, giống như khâu một vết thương không cần thuốc tê vậy. Gần 4g sáng rồi mình vẫn thức, mắt rất cay đầu thì nặng trĩu, mình ghét người khác thì ít giận bản thân thì nhiều. Mình luôn tự trách tại sao lại để chính mình trở nên yếu thế đau khổ, mi không thương mi nữa thì ai thương. Trống rỗng, chẳng căm ghét hay thù hận, chỉ giận mỗi bản thân bởi vì mi thật đáng thương và yếu đuối.

[Cảm nhận] Ronan – Guardians of The Galaxy

ronan

Đây vốn là một status trên facebook của tôi, điều đặc biệt nhất của nó là ở việc tôi đã gõ hơn 1200 chữ trong bài review này bằng chiếc điện thoại Lumia 620 cùi bắp của mình. Tôi có thể tự hào, tôi đã dành cho Lee lẫn vai diễn này một tình yêu đơn giản như việc phải lập tức gõ nó ra dẫu đang ở chỗ làm và không có laptop.

Ngồi buồn buồn ở Bình Tân nghe tiếng giảng Toán nhớ trưa nay ngồi cày Vệ Binh Giải Ngân Hà (Guardians of the galaxy). Nói là cày thì không đúng bởi tốc độ tua mãnh liệt, gần như chỉ dừng lại để xem bắt ý. Đằng nào thì VBGNH cũng chỉ là một phần nhỏ trong thiên truyện của nó, có cố gắng cũng chả hiểu gì đâu, tôi lại không phải fan comic nên gần như tôi chỉ xem vì vai Ronan do Lee đóng thôi. Trước khi bắt đầu xem tôi cũng có xem trích đoạn của vai này trên youtube. Ronan thực sự là vai thú vị, nói riêng trong phim thôi vì tôi không xem bản gốc, nhân vật có chiều sâu, và thực sự gây bất ngờ cho tôi giống như Thranduil : ))) Mặc kệ việc cả bộ phim chỉ thuần tính giải trí, bomb tấn, vai của Lee, dù chỉ là vai phụ và thậm chí phải đếm từng giây xuất hiện, vẫn lưu lại cho tôi những khoảnh khắc đắt giá của nhân vật. Gần như tôi yêu thích mọi cảnh quay của Ronan, có thể xem như do thiên vị Lee nên soi kĩ, nó thực sự đem lại trải nghiệm tuyệt vời cho tôi, tôi thích, không, thậm chí là cảm thấy yêu Ronan : ))))

Đầu tiên phải kể đến chất giọng của Lee trong vai này. Tôi không biết gì về kĩ thuật thu âm lồng tiếng của các diễn viên, siêu tệ phát âm, vậy nên tôi chỉ có thể mô tả bằng lời rằng chính giọng diễn của Lee mang tôi đến với bộ phim thông qua trích đoạn. Tôi đánh giá đây là vai có điểm khó, make up đen thui cái mặt và quay mặt cũng ít, tuy có một số góc quay nghiêng vẫn có thể thấy cái mũi thanh tú của Lee nhưng không thể tính là diễn bằng nét mặt. Phục trang thì cũng rất dày, rộng nên chuyển động cơ thể cũng ko thấy nhiều, giọng nói gần như là thứ duy nhất khiến tôi “nhìn” ra được cảm xúc của Ronan. Lần đầu nghe anh ta cất tiếng, tôi thực sự bị chinh phục, một super villain không thể chối cãi, rất lạnh lùng. Không giống sự già cỗi, khó tính nhưng vẫn ẩn chứa sự nhân từ luôn bị hiểu lầm của Thranduil dưới bộ mặt lạnh nhạt hà khắc, Ronan khác biệt, Ronan thực sự khó tính và tàn nhẫn, dứt khoát với cảm xúc thù hận mãnh liệt. Sự quyến rũ đến từ âm thanh do Ronan gửi đến tuyệt đối quyến rũ đối với tôi : ))))

Phần tôi thích thứ hai là mối quan hệ của Ronan và Drax – kẻ hủy diệt, một trong nhóm đồng hành của vai chính Quill. Drax là một tù nhân dũng mãnh với nửa cơ thể phô trần, làn da ánh đỏ, trông hắn dữ tợn, quyết liệt. Drax đã mất vợ và con gái dưới tay Ronan, hắn gọi Ronan tới để trả thù, và khi Ronan xuất hiện có thể thấy sự thảm bại ra sao khi hắn bị lấn át, giữa màu xanh và màu đỏ, giữa sự lạnh lùng tàn nhẫn của Ronan và sự nóng tính bộp chộp của hắn. Ronan sau đó đã cười khẩy, tôi cho rằng đây cảnh quay đắt giá nhất của Lee trong vai Ronan ! Ronan cười chế giễu, quay đi trước sự hung tợn mà Drax bày ra trước hắn, khi Drax xông tới, Ronan nhẹ nhàng cúi người né đôi dao tính chặt đầu gã và đấm cho hắn một cú đấm. Drax vẫn không từ bỏ, hắn càng điên lên khi Ronan nói hắn không nhớ gia đình mà gã đã giết hại nhưng gã đã không giết Drax mặc cho những lượt tấn công tới tấp ! Ronan sau đó chỉ ném Drax vào một thùng nước vàng và tha cho hắn, để hắn lại có cơ hội đòi giết lần sau khi Ronan nói “tao đã lầm, tao đã nhớ gia đình mày” : ))) Ronan đc mô tả như một trong những kẻ tàn ác nhất giải ngân hà, và tada chúng ta có gì ? Cú quay mặt bĩu môi cười khẩy kiêu chảnh, gã không phải kẻ cuồng sát, và trên hết, não gã có nếp nhăn. Gã không giết ng chỉ vì thích, gã giết vì đó là điều phải làm, kể cả cái giấc mơ thảm sát đòi lại danh dự cho tộc người Knee của gã. Nhân vật trở nên có chiều sâu, trở nên phức tạp hơn rất nhiều chỉ với vài cử chỉ nhỏ nhặt như vậy mà có lẽ nếu không soi thì cũng không thấy.

Mối quan hệ của cô gái bên cạnh Ronan là điều tuyệt vời thứ ba mà tôi nhận được. Sẽ chẳng thể thấy Ronan quyến rũ nếu không có cô. Xin lỗi tôi ko nhớ đc tên cô, cô tên là gì nhỉ ? Nebula ? Mặc dù luôn đi cạnh Ronan nhưng tương tác của họ chẳng có gì ngoài chủ tớ. Khi Ronan đoạt lấy hòn đá vô cực chứa đựng năng lượng hủy diệt vô song và chống lại Thanos, cha nuôi của cô, kẻ biến cô thành vũ khí sống, cô nguyện phản bội để cùng Ronan giết Thanos. Nếu bạn mong chờ một cảnh lãng mạn thì bạn sẽ thất vọng, nhưng nếu bạn mong chờ một điều gì đó khác như tôi, bạn sẽ được thỏa mãn tuyệt đối. Tôi thích ánh mắt cô khi dõi theo Ronan, nói là LOVE thì quá tầm thường, nó là ADORE. Cô gái này sùng bái Ronan, và có thể cô đã yêu gã theo cách nồng cháy nhất, tận tụy bên gã, và đắm say gã theo cách của một vũ khí sống giết người không gớm tay, không cảm xúc.

Ronan gây cảm xúc cho tôi ở phân cảnh cuối, khi gã thét vang hân hoan tưởng như sắp đạt được mục đích. Cái mục đích mà vì nó, gã phải chịu nhục trước Thanos và tức giận khi hắn gọi gã là “cậu bé”. Mặc dù sau đó Ronan cũng bại trận, bị tiêu diệt như bao nhân vật phản diện khác nhưng khi đã xem xong phim, tôi vẫn bị ám ảnh trong tâm trí những khung hình đắt giá nhất của Ronan và cô gái cạnh gã, cũng như ấn tượng mạnh về giọng diễn truyền cảm của Lee như lần đầu tôi xem trích đoạn. Hệt như lúc tôi gặp gỡ Thranduil của The Hobbit trên màn ảnh, lần nữa đọng lại trong tôi cuối cùng là sự nuối tiếc, giá như, giá như mà đó không phải là vai phụ. Ước gì đây không phải. bomb tấn giải trí. Mà thôi, đối với chàng diễn viên Lee Pace, có lẽ không có vai diễn nào là đáng xem nhẹ, giống như trong Glass Mask, ng thầy của cô bé vai chính nói với cô khi cô thất vọng vì chỉ được giao một vai phụ, “nó là vai diễn khó nhất”. Tôi biết Lee đã cast cho vai chính vai này mà không được nhận, nhưng không sao, Ronan là điều kì diệu nhất mà em được sau bộ phim, love you.